Ok,
Mọi chuyện vẫn đang tốt đẹp. Các cô gái vẫn tắm nhờ bình thường. Câu chuyện này không liên quan gì đến 2 cô gái.
Ý mình là các cô gái liên quan đến nhà tắm, nhà tắm liên quan đến cánh cửa, cánh cửa liên quan đến mình, và mình đang gặp chút vấn đề với các cô gái.
Cánh cửa. Hồi sáng này mọi chuyện vẫn bình thường, chi tới khi, mình nóng nực và muốn đi tắm. Tắm xong rồi ra thôi, hết chuyện. Nhưng không, cái chốt cửa chết tiệt. Mình không tài nào mở ra được, nó bị rỉ sét do nước thấm lâu ngày. Nó kẹt cứng.
Hiển thị các bài đăng có nhãn Câu hỏi khó. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Câu hỏi khó. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Sáu, 6 tháng 5, 2011
Thứ Hai, 2 tháng 5, 2011
Tôi có tội ? (2)
Nhãn:
Câu hỏi khó
0
ý kiến, ý cò
Lúc đó mình mới học lớp 6, khi tan trường, như thường lệ, chú xe ôm chở mình về nhà. Ra tới giữa cầu, mình nhìn thấy một cảnh tượng kinh hoàng, lần đầu tiên trong đời mình được chứng kiến (lúc đó).
Có vẻ là thầy giáo, vì anh ấy mặc đồng phục trường và dưới đất vung vãi nhiều thứ, giấy tờ, sách, tập học sinh. Vụ tai nạn chỉ vừa mới diễn ra thôi. Anh ta đang nằm dưới đất, co giật, máu chảy ra rất nhiều từ miệng mũi, tai, cặp mắt. Máu ướt cả áo, cả đoạn cầu, chảy xuống rãnh thoát nước. Bên cạnh anh ta là một cô gái mặc chiếc áo dài học sinh, gần chiếc xe đạp méo mó vẹo vọ, đang khóc, cô ấy không đẹp, nhưng như người vô hồn. Khóc một cách không có cảm xúc, khóc như để không buồn, máu đẫm tà áo trắng.
Mọi người cố chạy qua đoạn đường "xui xẻo" đó. Sợ phải nhìn thấy anh ta thêm lần nữa, hay sợ phải trở thành một phần trong vụ tai nạn đó ...
Chạy ... tôi đã không chạy ... nhưng ông xe ôm chạy ... mọi người chạy ... ai cũng chạy ... chạy ... để trốn chính mình ...
Có vẻ là thầy giáo, vì anh ấy mặc đồng phục trường và dưới đất vung vãi nhiều thứ, giấy tờ, sách, tập học sinh. Vụ tai nạn chỉ vừa mới diễn ra thôi. Anh ta đang nằm dưới đất, co giật, máu chảy ra rất nhiều từ miệng mũi, tai, cặp mắt. Máu ướt cả áo, cả đoạn cầu, chảy xuống rãnh thoát nước. Bên cạnh anh ta là một cô gái mặc chiếc áo dài học sinh, gần chiếc xe đạp méo mó vẹo vọ, đang khóc, cô ấy không đẹp, nhưng như người vô hồn. Khóc một cách không có cảm xúc, khóc như để không buồn, máu đẫm tà áo trắng.
Mọi người cố chạy qua đoạn đường "xui xẻo" đó. Sợ phải nhìn thấy anh ta thêm lần nữa, hay sợ phải trở thành một phần trong vụ tai nạn đó ...
Chạy ... tôi đã không chạy ... nhưng ông xe ôm chạy ... mọi người chạy ... ai cũng chạy ... chạy ... để trốn chính mình ...
Được viết và đăng bởi
Crazy Crash
vào lúc
01:18
Thứ Bảy, 30 tháng 4, 2011
Ghét quá đi thôi !
Nhãn:
Câu hỏi khó
0
ý kiến, ý cò
Mình ghét nhạc trẻ Việt Nam,
Ghét con gái khoe đùi,
Ghét người hay giận dỗi,
Ghét đứa không tốt,
Ghét kẻ ba hoa,
Ghét trời không sáng,
Ghét phải lang thang,
Ghét móc màn, ghét đi ngủ,
Ghét viện Từ Dũ,
Ghét khám Chí Hòa,
Ghét gà không đá,
Ghét cá không vây,
Ghét cầy không sủa,
Ghét có của mà không xài,
Ghét hoài không chịu nghỉ nè trời ....
Ghét con gái khoe đùi,
Ghét người hay giận dỗi,
Ghét đứa không tốt,
Ghét kẻ ba hoa,
Ghét trời không sáng,
Ghét phải lang thang,
Ghét móc màn, ghét đi ngủ,
Ghét viện Từ Dũ,
Ghét khám Chí Hòa,
Ghét gà không đá,
Ghét cá không vây,
Ghét cầy không sủa,
Ghét có của mà không xài,
Ghét hoài không chịu nghỉ nè trời ....
Được viết và đăng bởi
Crazy Crash
vào lúc
05:13
Thứ Năm, 28 tháng 4, 2011
Tôi có tội ?
Nhãn:
Câu hỏi khó
0
ý kiến, ý cò
Cách đây 2 năm, lúc trên đường từ nhà thờ về, tôi thay vì đi đường sáng đèn về nhà (nhà xa hơn), nhưng tôi lại chọn con đường tối (nhà gần hơn).
Đang miên mang suy nghĩ, tôi thấy một cô gái trên chiếc xe (không rõ) màu đỏ, không đội nón bảo hiểm, đang nói chuyện điện thoại, và chạy với tốc độ khá cao. Có vẻ như đang nói chuyện với người thân, vì miệng cô đang cười híp cả mắt. Sẽ chẳng có gì đáng bàn nếu không có một tai nạn bất ngờ.
Từ đâu, một chàng trai chạy vút lên từ sau lưng cô gái, hình như bị mất thăng bằng, anh ta bẻ tay lái áp mạnh vào xe cô gái. Do tốc độ quá nhanh, trong khoảng khắc gần như cả thế kỷ đó, tôi nhớ như in, qua ánh đèn leo lét gần trong ngôi nhà kế bên, tôi thấy cô ấy bị "hất" bay lên gần 2 mét. Tay vẫn cầm điện thoại, cười và nói chuyện, dường như chẳng biết là mình đang bị tai nạn. Người trong tư thế đang ngồi lái xe, tay kia vẫn đang nắm lại, giống như đang giữ tay lái vậy, mặc dù người và xe cách nhau hơn 1 mét.
"Roạt .... roạt tttttt.." tiếng khuôn mặt của của cô ấy ma sát vào mặt đất, kéo đi hơn nữa mét. Vẫn cầm điện thoại, thậm chí tôi vẫn nghe được tiếng nói chuyện nhỏ xíu phát ra từ nó. Cô ấy nằm sấp, không có tín hiệu gì cho rằng cô ấy vẫn sống. Người kia bất tỉnh (tôi nghĩ là nhẹ). Người xe một nơi.
30 giây .....
1 phút .....
2 phút .....
Đúng là 1 lũ người vô tình, tôi có thể thấy họ qua khe hở cửa, nhưng họ không bước ra để giúp đỡ.
Tôi quá bấn loạn, tôi không biết mình phải làm gì nữa, dường như thế giới chỉ có 3 người.
Chạy ... tôi đã chạy ... đâu cũng được ... đừng là ở đây nữa.
Đang miên mang suy nghĩ, tôi thấy một cô gái trên chiếc xe (không rõ) màu đỏ, không đội nón bảo hiểm, đang nói chuyện điện thoại, và chạy với tốc độ khá cao. Có vẻ như đang nói chuyện với người thân, vì miệng cô đang cười híp cả mắt. Sẽ chẳng có gì đáng bàn nếu không có một tai nạn bất ngờ.
Từ đâu, một chàng trai chạy vút lên từ sau lưng cô gái, hình như bị mất thăng bằng, anh ta bẻ tay lái áp mạnh vào xe cô gái. Do tốc độ quá nhanh, trong khoảng khắc gần như cả thế kỷ đó, tôi nhớ như in, qua ánh đèn leo lét gần trong ngôi nhà kế bên, tôi thấy cô ấy bị "hất" bay lên gần 2 mét. Tay vẫn cầm điện thoại, cười và nói chuyện, dường như chẳng biết là mình đang bị tai nạn. Người trong tư thế đang ngồi lái xe, tay kia vẫn đang nắm lại, giống như đang giữ tay lái vậy, mặc dù người và xe cách nhau hơn 1 mét.
"Roạt .... roạt tttttt.." tiếng khuôn mặt của của cô ấy ma sát vào mặt đất, kéo đi hơn nữa mét. Vẫn cầm điện thoại, thậm chí tôi vẫn nghe được tiếng nói chuyện nhỏ xíu phát ra từ nó. Cô ấy nằm sấp, không có tín hiệu gì cho rằng cô ấy vẫn sống. Người kia bất tỉnh (tôi nghĩ là nhẹ). Người xe một nơi.
30 giây .....
1 phút .....
2 phút .....
Đúng là 1 lũ người vô tình, tôi có thể thấy họ qua khe hở cửa, nhưng họ không bước ra để giúp đỡ.
Tôi quá bấn loạn, tôi không biết mình phải làm gì nữa, dường như thế giới chỉ có 3 người.
Chạy ... tôi đã chạy ... đâu cũng được ... đừng là ở đây nữa.
Được viết và đăng bởi
Crazy Crash
vào lúc
23:18
Thứ Sáu, 1 tháng 4, 2011
Câu hỏi thứ hai
Nhãn:
Câu hỏi khó
1 ý kiến, ý cò
Cha bạn nhờ bạn mua thuốc. Bạn chán nản ra mặt. Cha bạn nói:
Được viết và đăng bởi
Crazy Crash
vào lúc
23:19
Câu hỏi thứ nhất
Nhãn:
Câu hỏi khó
0
ý kiến, ý cò
Ai đánh Cha tôi, tôi liều mạng của mình với người đó.
Được viết và đăng bởi
Crazy Crash
vào lúc
23:09
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)