Mình mơ thấy mình ở trên một cánh đồng xanh rộng lớn.
Bỗng nhiên mình hồi tưởng lại những ký ức về gia đình mình (đoạn này mình không viết rõ).
Rồi mình khóc rất nhiều. Gió bỗng mạnh, bầu trời tạo mây đen và nhốt mặt trời vào đó, nó đổ cơn mưa, sấm sét, mãnh liệt xuống, tàn phá cây cối trên cánh đồng xanh của mình.
Hiển thị các bài đăng có nhãn Truyện của tôi. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Truyện của tôi. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Ba, 17 tháng 1, 2012
Thứ Tư, 25 tháng 5, 2011
Chuyện con gà
Nhãn:
Truyện của tôi
2
ý kiến, ý cò
| Con gà mái |
Cha mình kể một câu chuyện:
Lâu lắm rồi, lúc Cha mình còn là một đứa trẻ nhỏ xíu. Một lần, Ông nội mình (là Cha của Cha mình) đang canh chòi ao cá, bỗng thấy có thằng "Trệt" (người Hoa) lái gà. Đến và hỏi có thấy con gà mái của anh ta đâu không, lúc vô ý đã làm lạc nó. Ông Nội mình vốn thật thà
với lại cũng là người Hoa, chạy khắp nơi tìm cho bằng được con gà mái cho người đó.
Được viết và đăng bởi
Crazy Crash
vào lúc
20:39
Thứ Năm, 19 tháng 5, 2011
Xa
Nhãn:
Truyện của tôi
0
ý kiến, ý cò
| hồ nước nhỏ xíu phủ bởi đầy bèo... |
Quê nó ở Cà Mau, nhà thuộc loại khá giả, năm nó 7 tuổi, gia đình nó chuyển về Đồng Tháp để tiện việc làm ăn của cha nó. Rời xa quê hương, rời xa ngôi nhà có sân sau là một khuôn viên (chỉ là hàng đống cây cỏ đủ loại được bao tròn bởi một dãy hàng rào gai bê-tông, vì lúc đó Nhà Nước không quan tâm mấy tới giải trí hay khu vui chơi cho trẻ em) nơi nó thường ra hóng mát và để cho trí tưởng tượng của con nít bao trùm lên cái khuôn viên đó, chẳng hạn như có cả một con “ Cá Rắn”
Được viết và đăng bởi
Crazy Crash
vào lúc
22:46
Đi
Nhãn:
Truyện của tôi
0
ý kiến, ý cò
(cô ấy cúi gầm mặt)
| Cái công viên gần nhà tôi. |
Mỗi năm một lần, trong cái công viên gần nhà tôi, người ta mở sạp để bán và giới thiệu những mặt hàng mới, đương nhiên là không thiếu những ông bầu dựng sân khấu để chiêu dụ khách mà chủ yếu là quảng cáo cho những công ty vừa lập thành. Nó nghe người ta nói là họ không những hát hay mà còn giỏi làm hài nữa. Mà đời nào tôi đi coi những thứ đó, ngày nào cũng vậy, tối đến là tụi nó hát hò những bài hát được chế lại, hay những bài hát chẳng có ý nghĩa gì hết, cứ rao đi rao lại mấy bài khiến tôi muốn thuộc lòng chúng. Hình như thằng em tôi có năng khiếu “dóc”, chỉ “nổ” một chút là cả nhà cùng với những người làm thêm (nhà tôi cho người ta mướn bán quán ăn chay, chủ yếu là
Được viết và đăng bởi
Crazy Crash
vào lúc
22:44
Thay
Nhãn:
Truyện của tôi
0
ý kiến, ý cò
" ...Tôi đang ở trong vườn
hoa, nhưng tôi ở đây không phải là để ngắm hoa, mà tôi ở đây để làm một bong hoa.
Tôi không có đôi tay của mình, thay vào đó là những chiếc lá đong đưa trong
gió. Tôi không thể nói chuyện do tôi chẳng có cái miệng. Và bạn biết đó, tôi
"ăn" bằng "chân", hay bạn có thể gọi nó là "rễ".
hoa, nhưng tôi ở đây không phải là để ngắm hoa, mà tôi ở đây để làm một bong hoa.
Tôi không có đôi tay của mình, thay vào đó là những chiếc lá đong đưa trong
gió. Tôi không thể nói chuyện do tôi chẳng có cái miệng. Và bạn biết đó, tôi
"ăn" bằng "chân", hay bạn có thể gọi nó là "rễ".
Được viết và đăng bởi
Crazy Crash
vào lúc
22:40
Thứ Hai, 9 tháng 5, 2011
Kỷ niệm cuối cùng
Nhãn:
Truyện của tôi
0
ý kiến, ý cò
Tên của cô ấy là ✿✿✿ (xin được giấu tên).
Mình nhớ những trưa hè nóng nực. Mình vượt hàng rào, nhảy qua thêm một rìa tường. Nhiều lúc rách cả quần. Nhưng vẫn thấy vui. Nhìn cô ấy chịu nóng nực, ai chịu nổi thì chịu, chứ mình thì không đời nào.
"Trùi, nước đâu mát vậy
Mình nhớ những trưa hè nóng nực. Mình vượt hàng rào, nhảy qua thêm một rìa tường. Nhiều lúc rách cả quần. Nhưng vẫn thấy vui. Nhìn cô ấy chịu nóng nực, ai chịu nổi thì chịu, chứ mình thì không đời nào.
"Trùi, nước đâu mát vậy
Được viết và đăng bởi
Crazy Crash
vào lúc
05:43
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)